Ừ thì thời gian học cấp 3 trôi qua thật nhanh. Nó đi qua và để lại những ấn tượng mạnh mẽ, sâu đậm, cảm giác hạnh phúc, vui vẻ, để rồi khi nhìn lại thật nuối tiếc biết bao.
Học Cấp 3, mệt đấy với những áp lực mệt mỏi không thể đếm nổi.
Học cấp 3 đồng nghĩa: Với việc lo sợ điểm kém ở những môn khó nhằn như Toán, Lý, Hóa.
Mệt mỏi với đống bài để học thuộc ở môn Sinh, Sử, Địa. V
ới những lần run cầm cập khi cô gọi kiểm tra miệng mà chưa học bài.
Với những bài kiểm tra một tiết, kiểm tra giữa kì, kiểm tra cuối kì liên tiếp.
Với những lần run như cầy sấy khi sử dụng tài liệu trong giờ kiểm tra. Nhỡ mà bị bắt thì …
Với những buổi học từ lúc sáng sớm hay lúc trời trưa nắng nóng và kết thúc bằng việc rời lớp học thêm khi trời đã sẩm tối.
Với những lần bạn bè xích mích rồi không chơi với nhau. Những lần cả lớp bất đồng quan điểm, cãi vã, chia bè kéo cánh, nói xấu nhau…
Nhưng làm sao có thể quên được khoảng thời gian ấy khi mà: Đó là khi ta hồn nhiên nhất, không vướng bận gánh nặng cơm áo gạo tiền hay chỉ đơn giản là những lo lắng cho công việc trong tương lai. Đó là khi ta có những tình cảm trong sáng, vô tư nhất. Đó là những lần ngồi tám chuyện xuyên lục địa với mấy đứa bạn thân. Chẳng hiểu tại sao lại có nhiều chuyện đến vậy. Đó là những lần chuẩn bị thi văn nghệ, tranh thủ ở lại cuối giờ hay giờ ra chơi để tập hát hò nhảy múa nhưng tập thì ít chơi thì nhiều.
Bây giờ, khi những tình khúc của ngày trước đang tràn dọc theo hàng lang dãy trọ, với cái nắng trưa hè, tôi như lại ru mình vào cái thời ngây ngô ấy để thấy rằng: cuộc sống luôn có những tháng ngày tươi đẹp và đáng nhớ, luôn có một khoảng thời gian mà khi nhắc nhớ, nó nằm gọn trong tim và chỉ cần một chút nhạc, một chút mưa, một chút nắng hay một chút gió cuối mùa cũng nôn nao tìm về kĩ niệm cũ. Những ngày tháng đó… những ngày tháng của một thời học sinh chẳng thể nào quên trong kí ức của một đứa sinh viên năm 2.
Thu Hà

0 nhận xét :
Đăng nhận xét